Thứ Hai, 26 tháng 8, 2013

Xuất Êdíptô ký 6:1-8: "Sự Cứu Giúp Thiên Thượng Cho Tấm Lòng Nặng Nề"


Xuất Êdíptô ký 6:1-8
SỰ CỨU GIÚP THIÊN THƯỢNG CHO TẤM LÒNG NẶNG NỀ
Phần giới thiệu: Một thanh niên đang tập huấn để trở thành một người lính nhảy dù. Trước lần nhảy thứ nhứt, anh ta được căn dặn như sau: Hãy nhảy khi có lệnh. Hãy đếm tới 10 rồi hãy kéo dây. Khi dù không mở, hãy kéo dây dù bụng. Khi anh đáp xuống đất, có một xe tải túc trực ở đó để đưa anh về lại căn cứ”.
            Anh thanh niên ghi nhớ mọi lời dặn dò nầy rồi trèo lên phi cơ. Chiếc máy bay lên cao cả ngàn feet và nhiều lính dù khởi sự nhảy. Khi anh thanh niên nầy được lệnh nhảy, anh ta liền nhảy ngay. Khi ấy, anh ta đếm đến 10 rồi kéo dây dù. Không có gì xảy ra. Chiếc dù của anh ta không mở ra được. Vì vậy, anh ta kéo dây dù bụng. Vẫn không có gì xảy ra. Không có cái dù nào hết.
            Anh thanh niên nói: Ô hay, tôi nghĩ chiếc xe tải cũng sẽ không có ở đó khi tôi tiếp đất!
            Đấy là loại nơi chốn mà dân Israel thấy mình ở trong đó. Họ đã ở trong xứ Aicập trong 400 năm. Họ đã bước vào xứ với sự ưu đãi, nhưng những ngọn gió nghịch cảnh bắt đầu thổi và Israel thấy mình làm tôi mọi cho người Aicập. Dưới quyền những tên cai phu độc ác, họ đã gánh chịu nổi khổ và sự lấn lướt triền miên. Trong cơn bối rối, dân sự kêu la với Chúa, Xuất Êdíptô ký 2:23-25. Đức Chúa Trời đã nghe thấu tiếng kêu la của họ và dấy lên một đấng cứu tinh. Đức Chúa Trời đã sai Môise đến, một kẻ trốn tránh luật pháp già nua 80 tuổi đến lãnh đạo dân Israel ra khỏi Aicập.
            Môise đến trong xứ Aicập, đối mặt với Pharaôn. Ông đòi hỏi sự phóng thích cho dân sự của Đức Chúa Trời, Xuất Êdíptô ký 5:1-5. Pharaôn từ chối mọi đòi hỏi của Môise rồi khiến cho gánh nặng còn tệ hại hơn nó có trước đó, Xuất Êdíptô ký 5:6-23. Israel đã sống nhọc nhằn đến chỗ phải tan vỡ. Họ xây sang Môise và Môise xây sang Đức Giêhôva. Khi ông xây sang Ngài, Đức Chúa Trời ban cho ông một số lời lẽ yên ủi từ thiên đàng đến cho dân Israel.
            Có thể lắm một số nhọc nhằn ở đây đã là gánh nặng cho chính đời sống của quí vị. Minh hoạ Những chiếc dù không mở và xe tải cũng không có. Nếu quí vị sống như thế, tôi tin lời lẽ trọng đại nầy cho dân Israel cũng có thể cung ứng cho quí vị một số hy vọng nữa đấy. Tôi muốn rao giảng về đề tài: Sự Cứu Giúp Thiên Thượng Dành Cho Tấm Lòng Nặng Nề. Tôi muốn quí vị biết rõ là Đức Chúa Trời quan tâm đến mọi sự mà quí vị đang đối diện với trong cuộc sống. Ngài quan tâm và phân đoạn Kinh thánh nầy chỉ ra một số lãnh vực của đời sống chúng ta mà Ngài quan tâm đến. Tôi tin rằng quí vị sẽ nhận lấy sự cứu giúp mà quí vị có cần hôm nay. (Minh hoạ: Đức Chúa Trời quan tâm …)
I. ĐẾN THẤT BẠI CỦA QUÍ VỊ (câu 6)
(Minh hoạ: Israel đang ở dưới cả hai: gánh nặng và tình trạng nô lệ. Có một sự khác biệt!)
A.  Ngài quan tâm đến gánh nặng của quí vị Minh hoạ: Các gánh nặng của Israel. Gánh nặng là những việc gây rối reng cho chúng ta; lo âu, quan tâm, các nan đề của chúng ta. Hết thảy chúng ta đều có nhiều gánh nặng.
B.  Ngài quan tâm đến tình trạng nô lệ của quí vị Minh hoạ: Tình trạng nô lệ của Israel. Nô lệ là những thứ đang làm chủ chúng ta, dù đó là con người, các thứ vật chất, tội lỗi, hay các thái độ của chúng ta.
(Minh hoạ: Đức Chúa Trời quan tâm đến quí vị và về tất cả những việc làm gánh nặng cho quí vị và trói buộc quí vị trong cuộc sống của quí vị! Minh hoạ: I Phierơ 5:7 – Cụm từ “lo lắng” đề cập đến “mọi nổi sợ sệt và lo lắng” của chúng ta. Cụm từ ấy nói tới những thứ làm “gánh nặng” cho chúng ta. Chúng ta được mời hãy “trao” chúng cho Đức Giêhôva. Cụm từ “trao” có nghĩa là “ném”. Đây là một động từ và động từ nầy ở trong thì nhắm tới chỗ “trao một lần đủ cả”. Chúng ta được mời phải trao, một lần đủ cả, mọi lo lắng của chúng ta cho Chúa vì Ngài hay “săn sóc” chúng ta. Từ ngữ nầy có ý nói “có sở thích đến”. Đây cũng là một động từ và động từ nầy ở trong thì chỉ ra  “quan tâm và sở thích liên tục, không dứt”. Nói khác đi, Chúa quan tâm đến những gì đang tác động nơi quí vị, Hêbơrơ 4:15-16.
            Hãy học biết trao mọi điều quí vị lo lắng cho Ngài, Philíp 4:6-7! Ngài có thể nhấc gánh nặng của quí vị lên, Mathiơ 11:28. Ngài có thể phá vỡ mọi xiềng xích của quí vị, Giăng 8:36).
II. ĐẾN SỰ TỰ DO CỦA QUÍ VỊ (câu 6)
(Minh hoạ: Đức Chúa Trời hứa với Israel rằng Ngài sẽ đem họ ra khỏi Aicập rồi chuộc lấy họ. Ngài chuộc Israel bằng huyết của chiên con, Xuất Êdíptô ký 12. Ngài giải phóng chúng ta với huyết của Con yêu dấu Ngài, Hêbơrơ 10:10-14).
A.  Ngài giải cứu quí vị ra khỏi tội lỗi của quí vị (Minh hoạ: Israel đã sa vào trong tội lỗi). Nan đề lớn lao nhất của chúng ta là nan đề tội lỗi của chúng ta. Nan đề đó đã được giải quyết trong Chúa Jêsus. Đức tin nơi Ngài cung ứng sự thanh tẩy trọn vẹn, đời đời ra khỏi tội lỗi của chúng ta, Côlôse 2:13-14; I Giăng 1:7. Ngài có thể ban cho chúng ta quyền phép thắng hơn tội lỗi đang ngăn trở sự chúng ta ăn ở từng ngày một, Rôma 6:11-18.
B.  Ngài giải cứu quí vị ra khỏi tình trạng nô lệ của quí vị Chúng ta có thể là nô lệ cho tội lỗi, nhưng những thứ khác cũng có thể bắt chúng ta làm tôi mọi nữa. Chúng ta có thể bị làm tôi mọi cho các gánh nặng của chúng ta. Chúa Jêsus biết cách giải phóng chúng ta ra khỏi những việc cầm giữ chúng ta làm tôi mọi. Minh hoạ: Giống như Ngài đã mở các cửa ngục ra cho Phierơ, Công Vụ các Sứ Đồ 12; Ngài có thể mở toang các chấn song lo lắng và đau khổ rồi buông tha cho chúng ta được tự do. Minh hoạ: Ngay cả nếu Ngài không buông tha cho quí vị, Ngài có thể khiến cho quí vị được tự do trong hoàn cảnh của quí vị, Minh hoạ: 3 bạn Hêbơrơ; Đaniên; Hêbơrơ 13:5.
III. ĐẾN MỐI TƯƠNG GIAO CỦA QUÍ VỊ (câu 7)
(Minh hoạ: Đức Chúa Trời sẽ sử dụng những nổi khổ mà Israel đã đối diện với để đưa họ đến gần Ngài hơn. Họ sẽ nhìn thấy quyền phép của Ngài, kinh nghiệm sự bình an của Ngài, và nhìn biết sự hiện diện của Ngài. Ngài sẽ sử dụng mọi thử thách của chúng ta để kéo chúng ta đến gần với Ngài hơn).
A.  Ngài cung ứng mối tương giao cá nhân Đức Chúa Trời mong muốn sự mật thiết với dân sự Ngài. Những thử thách trong cuộc sống được dựng ra để đưa chúng ta vào hai cánh tay của Ngài. Ngài không tìm cách gây tổn thương cho quí vị đâu; Ngài đang ra sức gây dựng quí vị đấy. Đức tin được nắn đúc trên cái đe của nghịch cảnh. Ngài đang tìm cách dạy dỗ quí vị về sự hiện diện của Ngài, quyền phép của Ngài và sự bình an của Ngài. (Minh hoạ: Làm thế nào quí vị nhìn biết được Ngài sẽ dạy dỗ trừ phi Ngài đã dạy dỗ?)
B.  Ngài cung ứng mối tương giao đầy năng quyền Đức Chúa Trời chẳng để lại chút nghi ngờ nào trong đầu óc của họ, Ngài là Đức Chúa Trời của họ và Ngài đang vận hành vì ích cho họ. Nhiều phép lạ sẽ dời đi mọi hồ nghi về sự hiện diện của Ngài với dân sự Ngài. (Minh hoạ: Các phép lạ hết thảy chúng ta đã nhìn thấy trong đời sống của chúng ta.).
IV. ĐẾN TƯƠNG LAI CỦA QUÍ VỊ (câu 8)
(Minh hoạ: Các lời hứa của Đức Chúa Trời cho Israel không bị hạn chế trong sự giải cứu họ ra khỏi Aicập. Ngài lập với họ một số lời hứa quan trọng về tương lai của họ. Ngài cũng đã lập một số lời hứa long trọng với chúng ta về tương lai của chúng ta nữa).
A.  Ngài đã hứa tương lai của quí vị Minh hoạ: Lời hứa của Ngài với IsraelPhục truyền luật lệ ký  6:23. Chúng ta có cùng lời hứa ấy! Ngài đem chúng ta ra khỏi sự chết và tội lỗi để chúng ta có thể bước vào Thiên đàng của Ngài một ngày kia, Êphêsô 2:1-10.
B.  Ngài đã sửa soạn cho tương lai của quí vị Chúa hứa đất đai cho các vị Tộc trưởng. Đất đai đã được sửa soạn cho sự đến của Israel. Ngài đã sửa soạn một chỗ cho chúng ta gọi là Thiên đàng, Giăng 14:1-3; Khải huyền 21:1-22:5.
C.  Ngài đã bảo tồn tương lai của quí vị Ngay cả khi dân Canaan sinh sống trong xứ ấy thuộc về dân Israel. Khi họ đến, họ sẽ chiếm lấy làm của cải, mọi sự mà Chúa đã sửa soạn cho họ. Chẳng có một người Canaan nào trên Thiên đàng, nhưng phần đất ấy đã được bảo tồn cho chúng ta y như vậy, I Phierơ 1:4; Mathiơ 6:19-20.
Phần kết luận: Đức Chúa Trời quan tâm đến quí vị hôm nay. Ngài quan tâm nhiều đến quí vị hơn quí vị quan tâm nữa là. Giống như Ngài đã cảm động Israel thời xưa, Ngài sẽ cảm động quí vị. Đức Chúa Trời báo cho Môise biết rằng Ngài sẽ Cảm động với quyền phép, câu 1; Tỏ ra Thân Vị của Ngài, các câu 2-3; và Giữ Lời Hứa của Ngài, các câu 4-5. Ngài sẽ làm y như thế cho quí vị và cho tôi!
            Có một số việc khiến cho quí vị thấy sự nhọc nhằn không? Hãy trao chúng cho Ngài! Có một số việc đã trói buộc quí vị, phải không? Hãy nhìn xem Chúa và Ngài sẽ buông tha cho quí vị được tự do.
            Hỡi Hội thánh, Ngài quan tâm đến quí vị và về mọi sự mà quí vị đang đối diện với trong cuộc sống. Nếu có nhu cần, hãy đem chúng đến với Ngài và nhận lấy sự cứu giúp mà quí vị có cần hôm nay!





Thứ Sáu, 9 tháng 8, 2013

Bài 4: Xuất Êdíptô ký 4:1-5: "Trong Tay Ngươi Cầm Vật Chi"


Xuất Êdíptô ký 4:1-5
TRONG TAY NGƯƠI CẦM VẬT CHI?
Phần giới thiệu: Minh hoạ: Bối cảnh xoay quanh sự Chúa kêu gọi Môise trở thành đấng cứu tinh của dân Israel. Ông đã 80 tuổi. Ông là một kẻ trốn chạy ra khỏi Aicập, Xuất Êdíptô ký 2:11-15. Ông đang sống với cha vợ của mình là Giêtrô và đang chăn giữ bầy chiên cho Giêtrô, Xuất Êdíptô ký 3:1. Ông chẳng tỏ ra mình là một sự lựa chọn thích ứng cho chức vụ mà Đức Chúa Trời có trong lý trí.
        Khi sự kêu gọi của Đức Chúa Trời đến, Môise đưa ra từng lời bào chữa mà ông có thể nghĩ ra để thoái thác chức vụ mà Chúa dành cho ông phải lo làm. 1.) Ông nói ông cảm thấy không xứng đáng, 3:11-12. 2.) Ông nói thậm chí ông còn không biết danh của Đức Chúa Trời, 3:13-14. 3.) Ông nói dân sự sẽ chẳng tin ông, 4:1-9. 4.) Ông nói ông không giỏi ăn nói, 4:10-12. 5). Ông nói Hãy sai người khác đi”, 4:13-17. Sau mọi lời cáo lỗi đó, Môise bước ra đảm nhận những việc mà Chúa truyền cho ông phải lo làm, 4:18-31.
        Ở giữa câu chuyện nầy, Đức Chúa Trời đưa ra một thắc mắc với Môise. Thắc mắc ấy được thấy ở câu 2 trong phân đoạn Kinh thánh của chúng ta. Chính thắc mắc ấy mà tôi muốn nghiên cứu hôm nay. Thắc mắc ấy, cùng câu trả lời cho nó, có tầm quan trọng cho đời sống của chúng ta trong lúc bây giờ. Thắc mắc rất là đơn sơ. Đó là: Trong tay ngươi cầm vật chi? Môise đáp: một cây gậy. Mọi sự ông có trong tay mình ngày ấy chỉ là cây gậy của gã chăn chiên. Đối với Môise, mọi sự ông có trong tay là một cây gậy khô đét. Đối với ông chỉ có từng ấy thôi, nhưng trong con mắt của Đức Chúa Trời thì còn hơn thế nhiều lắm.
        Chúng ta hãy xem xét phân đoạn Kinh thánh nầy hôm nay và nhìn thấy Môise thực sự đã có thứ chi trong tay ông ngày ấy. Khi chúng ta xem xét, chúng ta hãy dành thì giờ để nhìn vào đời sống của chúng ta để nhìn thấy nhiều thứ mà chúng ta cũng đang có ở trong tay mình nữa. Tôi muốn bạn nhìn thấy rằng Đức Chúa Trời đã sử dụng cây gậy trong tay của Môise vì sự vinh hiển của Ngài, Ngài cũng ao ước sử dụng các thứ chúng ta có trong tay mình nữa. Chúng ta hãy cùng nhau để ý đến các lẽ thật nầy khi tôi rao giảng về đề tài:Trong tay ngươi cầm vật chi?

I. MÔISE GIỮ NHÂN CÁCH MÌNH TRONG TAY (câu 2)
+ Khi Môise đáp một cây gậy, ông đang đề cập tới cây gậy chăn chiên của mình. Đây là cây gậy dài chừng 6 feet được người chăn sử dụng trong nhiều cách thức khác nhau.
        Cây gậy ấy được sử dụng để dắt dìu, chỉ dẫn và bảo hộ bầy chiên. Cây gậy ấy được sử dụng để trợ giúp người chăn, giúp cho người trèo lên trèo xuống những nơi dốc núi khi người dẫn dắt và trông coi bầy chiên của mình. Cây gậy ấy được sử dụng để bảo hộ bầy chiên và người chăn chống lại những lần tấn công của thú dữ và những thứ khác sẽ đe doạ bầy chiên. Môise đã nương vào cây gậy ấy mỗi ngày ông đã sống.
+ Cây gậy ấy xác định Môise là một người chăn chiên. Khi dân sự nhìn thấy cây gậy ấy trong tay ông, ngay lập tức họ nhìn biết ông là ai!
        Cây gậy ấy cũng tiêu biểu cho mọi sự mà Môise đã có. Thậm chí ông không có bầy chiên riêng để ông chăn giữ nữa. Chúng thuộc về Giêtrô cha vợ ông. Mọi sự Môise đã có chỉ là cây gậy. Nó tiêu biểu cho đời sống, lai lịch và sinh kế của ông.
+ Cây gậy ấy là một sự nhắc nhớ thường xuyên rằng ông chưa hề đạt tới đỉnh cao trọn vẹn nhất trong Chúa. Bốn mươi năm trước, Đức Chúa Trời đã cảm động tấm lòng ông muốn giải phóng Israel ra khỏi Aicập, Xuất Êdíptô ký 2:11-14. Trở lại khi ấy, Môise đã chạy trước Đức Chúa Trời, nắm lấy mọi vấn đề trong chính bàn tay của ông. Vì ông đã làm vậy, ông cảm thấy như mình đã phí mất cơ hội duy nhứt để phục vụ Đức Giêhôva. Môise đã đạt tới mức tin rằng chúng ta xứng đáng hơn việc làm một gã chăn chiên nhiều lắm. Cây gậy ấy thỏ thẻ với Môise: Ngươi chẳng ra gì hết trừ ra một gã chăn chiên lo chăn giữ bầy của người khác mà thôi!
+ Giống như Môise, chúng ta cũng nắm lấy một số việc trong chính bàn tay của mình hôm nay. Có một số việc là việc tốt và những việc kia là việc xấu. Đây là bảng danh sách ngắn những việc mà chúng ta đang nắm giữ hôm nay: quá khứ, một tội lỗi nào đó, một số cảm xúc khó chịu đối với những việc mà người ta đã làm hay nói với chúng ta, không tha thứ, những lo buồn trong cuộc sống, cảm thấy bất thích nghi, tiêu cực, tài khéo, khả năng tự nhiên, và thành tựu.
+ Hết thảy mọi việc nầy, dù chúng tốt hay xấu, đang nhận dạng chúng ta và đang điều khiển đời sống chúng ta. Chúng ta đạt tới chỗ nương cậy vào những việc chúng ta có trong tay mình và thậm chí chúng ta có thể nghĩ chúng ta không thể sống mà thiếu chúng. Chúng trở thành một phần trong cuộc sống của chúng ta. Giống như người chăn chiên nương trên cây gậy của họ, chúng ta nương vào những thứ chúng ta đang có trong tay của mình.
+ Chúng ta nương vào những thứ chúng ta đang có trong tay của mình. Những thứ như quá khứ, các nan đề, sự hận thù, khả năng và các ta-lâng của chúng ta. Chúng ta sống vì những việc ấy và chúng ta để cho chúng xác định nhân cách của mình và điều khiển số phận thuộc linh của chúng ta.
+ Chúng ta nhìn vào những thứ mà chúng ta đang có trong tay của mình rồi tin rằng vì các thứ ấy hết thảy mà chúng ta đang sống cho. Đức Chúa Trời sẽ sử dụng Môise để dạy cho chúng ta biết rằng chúng ta có thể dấy lên trên những thứ mà chúng ta đang có trong tay của mình. Chúng ta sẽ thấy những thứ chúng ta đang có không lay động được chúng ta!

II. MÔISE GIỮ NAN ĐỀ TRONG TAY MÌNH (câu 2)
+ Khi Môise nghe câu hỏi của Chúa, giống như câu hỏi ấy đã đâm thủng tấm lòng của ông vậy. Trong tay ngươi cầm vật chí? là câu hỏi. Một cây gậy là câu trả lời. Môise đã nhớ lại một thời lúc ông cầm lấy cây trượng thay vì là cây gậy. Chắc chắn lý trí ông đã quay trở lại với thời buổi ấy tại cung điện trong xứ Aicập khi ông đã được huấn luyện và được học tập để trở thành một Pharaôn. Ông đã nhớ lại một thời khi ông cầm lấy cả thế gian trong tay của mình, giờ đây ông chẳng có chi hết trừ ra một cậy gậy khô đét nầy.
        Đức Chúa Trời vốn biết rõ Môise đã có thứ gì trong tay ông. Đức Chúa Trời chẳng hỏi thăm để có tin nầy hay tin kia đâu. Đức Chúa Trời đã hỏi han để có sự hay biết. Đức Chúa Trời đã hỏi thăm Môise để cẩn thận xem xét vật dụng mà ông đã có trong tay kia. Trong cuộc đời của Môise, thứ mà ông đã cầm kia cũng đã cầm giữ ông!
+ Cây gậy kia đã nhận dạng Môise và cây gậy ấy cũng tiêu biểu cho mọi nan đề có trong đời sống của ông! Cây gậy ấy đã nhắc cho ông nhớ rằng ông từng là một vị hoàng tử. Cây gậy ấy đã nhắc cho ông nhớ rằng ông chỉ là một tên đầy tớ. Cây gậy ấy đã nhắc cho ông nhớ rằng ông vốn nghèo khó và chẳng có thứ chi làm của riêng. Cây gậy ấy đã nhắc cho ông nhớ rằng cuộc đời của ông từng một thời đầy dẫy với lắm thứ cao kỳ, song giờ đây, ông chỉ là một kẻ tay trắng nơi mé bên kia của sa mạc mà thôi.
+ Hết thảy những điều tôi đã nhắc tới trước đây đều có khả năng xác định chúng ta. Tội lỗi, quá khứ, đau thương, các cảm xúc tiêu cực về mọi điều khác nữa, tất cả cái chạm chúng ta là ai và chúng ta quan hệ thể nào với những người ở chung quanh chúng ta. Thậm chí chúng quyết định cách thức chúng ta đang phục vụ Chúa. Nếu tôi để cho những góc cạnh tiêu cực của cuộc sống cai quản tôi, khi ấy tôi sẽ đứng trong đường lối của Chúa và nguyện ý chỉ của Ngài sẽ được nên trong đời sống của tôi. Ngay cả những khía cạnh tích cực của đời sống chúng ta, như các ta-lâng cùng những khả năng, trở thành thứ gây trở ngại khi chúng ta nương theo chúng thay vì nương cậy nơi Chúa.
+ Tôi sẽ nhắc cho quí vị nhớ rằng chúng ta không nên để bất cứ thứ chi, bất cứ ai cai quản chúng ta trừ ra Đức Chúa Jêsus Christ, Êphêsô 5:18; Galati 2:20; Rôma 12:1-2.
+ Trong tay ngươi cầm vật chi? Quí vị đang bám víu vào cái gì hôm nay vậy? Phải chăng một thái độ, một sinh hoạt, một hành động, đang xác định đời sống của quí vị? Việc duy nhứt đáng xác định con cái Đức Chúa Trời là tình trạng giống như Đấng Christ, Philíp 1:21.
Minh hoa: Phaolô đã nói: Vì Đấng Christ là sự sống của tôi... nếu quí vị thốt ra câu nói ấy, có phải nó thốt ra từ tấm lòng của quí vị không? Quí vị đang sống cho điều gì vậy? Dù đó là điều gì, nó sẽ tỏ ra nhân cách của quí vị. Dù đó là gì đi nữa, nó đang cai quản đời sống của quí vị!
+ Có người thậm chí không thể thờ lạy vì họ bị đầy dẫy với cay đắng về một việc gì đó đã nói hay đã làm cho họ. Có người không phục vụ Chúa vì đủ thứ trong nhà thờ đã không chạy theo ý muốn của họ. Có người bị ngăn trở bởi tội lỗi của họ và có người do sự họ tự xưng công bình. Nhiều người khác bị ngăn trở vì họ nghĩ họ là giỏi nhất nơi những việc họ làm. Họ bị đầy dẫy với sự kiêu căng so với mọi năng khiếu và các thành tựu của họ. Thậm chí họ không công nhận sự thực mọi thành tựu của họ đã trở thành thứ gây cản trở trong đời sống của họ nữa kìa. Trong tay ngươi cầm vật chi?

III. MÔISE CẦM KHẢ NĂNG TRONG TAY ÔNG (các câu 3-5)
+ Khi Môise phản đối sự kêu gọi của Đức Chúa Trời đối với đời sống của ông, Đức Chúa Trời sử dụng một loạt các phép lạ để dạy Môise nhìn biết lẽ thật , ấy là Đức Chúa Trời sẽ đi cùng ông đến xứ Aicập và Đức Chúa Trời sẽ làm việc qua ông. Thứ nhứt, cây gậy trở thành con rắn rồi nó trở lại thành cây gậy, các câu 3-4. Thứ hai, bàn tay của Môise trở bị phung và rồi sạch trở lại, các câu 6-8. Thứ ba, Đức Chúa Trời nói cho Môise biết rằng ông có quyền biến nước thành huyết, câu 9. Hết thảy các phép lạ nầy được lập trình để yên ủi Môise và dạy cho Israel biết rằng Môise quả thật là người được Chúa sai đến.
+ Môise được truyền cho phải cầm lấy cây gậy và quăng nó xuống đất. Khi ông làm theo, cây gậy liền biến thành con rắn. Môise bỏ chạy khỏi con rắn. Điều nầy nói cho chúng ta biết rằng có lẽ đấy chẳng phải là con rắn tầm thường mà Môise đã gặp gỡ hàng ngày trong đồng vắng. Có thể lắm đấy là con rắn hổ mang. Loài rắn hổ được người Aicập thờ lạy như các vị thần. Thậm chí Pharaôn đã quấn con rắn hổ bằng vàng ở quanh cổ của ông ta.
        Nhìn thấy Môise cầm cây gậy rồi biến nó thành rắn hổ mang sẽ là một lời giải thích cho cả hai: dân Israel và người Aicập. Sự ấy sẽ nói cho cả hai phía biết rằng Đức Chúa Trời mà Môise làm đại diện cho vốn có quyền phép mạnh hơn các thần mà người Aicập đã thờ lạy.
+ Đây là mục đích, đối với Môise cây gậy chẳng là chi hết trừ ra nó là một công cụ, một thứ vũ khí, một phần cần thiết của cuộc đời ông. Trong tay ông, nó đã trợ giúp cho ông. Nó giúp bảo hộ và canh giữ bầy chiên của ông. Nó giúp cho ông mỗi ngày với nhiều cách thức. Thế nhưng, trong tay ông nó chỉ là một cây gậy khô đét mà thôi.
        Khi cây gậy đó được trao cho Chúa, nó bèn trở thành một vật sống động. Nó trở thành một vật có quyền lực mà Đức Chúa Trời sử dụng để đánh bại kẻ thù của Israel và làm vinh hiển cho Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời đã cầm lấy cây gậy vô nghĩa đó rồi làm ra nhiều dấu kỳ phép lạ với nó.
+  Cây gậy ấy đã được sử dụng để đối diện với các thuật sĩ người Aicập – 7:12.
+ Cây gậy ấy đã được sử dụng để hoá nước trong xứ Aicập thành huyết – 7:17-20.
+ Cây gậy ấy đã được sử dụng để tạo ra dịch ếch nhái – 8:5
+ Cây gậy ấy đã được sử dụng để tạo ra dịch muỗi mòng – 8:16.
+ Cây gậy ấy đã được sử dụng để tạo ra sấm sét và mưa đá – 9:23.
+ Cây gậy ấy đã được sử dụng để gọi gió Đông đến và tạo ra dịch châu chấu – 10:13.
+ Cây gậy ấy đã được sử dụng để chia Biển Đỏ ra làm hai – 14:16.
+ Cây gậy ấy đã được sử dụng để khiến cho Biển Đỏ xây trở lại nhận chìm Pharaôn cùng quân đội của ông ta – 14:27.
+ Cây gậy ấy đã được sử dụng để để làm cho nước chảy ra từ vầng đá trong sa mạc – 17:5.
+ Cây gậy ấy đã được sử dụng để đem lại chiến thắng đối với dân Amaléc – 17:9.
+ Ở câu 4, Môise được truyền cho phải giơ tay ra nắm đuôi nó. Người nào hay tiếp xúc với loài rắn sẽ nói cho quí vị biết đây là cách thức đón nhận thảm hoạ. Nếu quí vị muốn bắt lấy con rắn, quí vị luôn luôn nắm lấy nó từ phía sau đầu. (Minh hoa: Lần tôi đối diện với con rắn chuông). Môise được truyền cho phải bắt lấy con rắn nơi đuôi để dạy cho ông biết rằng ông có thể tin cậy Chúa chăm sóc cho ông. Khi Môise vâng theo, con rắn bèn trở thành cây gậy khô đét trở lại một lần nữa. Nhưng, tôi bảo đảm với quí vị rằng Môise không bao giờ nhìn vào cây gậy đó theo cách cũ nữa!
+ Đức Chúa Trời cầm lấy cây gậy ấy, cây gậy khô đét, yếu ớt, vô quyền rồi sử dụng nó theo một phương thức đầy năng quyền, chỉ vì Môise đã trao cây gậy ấy cho Chúa. Nếu cây gậy đó cứ ở lại trong tay của Môise, nó sẽ chẳng có chút uy quyền nào cho Đức Chúa Trời cả, nhưng nó đã có đủ sức mạnh cho đời sống của ông. Vì ông đã trao cho Chúa, ông được phép sử dụng quyền lực của nó đã nấy cho ông và ông được tự do sử dụng quyền lực của nó để làm vinh hiển cho Đức Chúa Trời.
+ Tôi không biết quí vị đang cầm trong tay thứ chi hôm nay. Nhưng, tôi biết rõ điều nầy: Nếu thứ chi quí vị cầm trong tay chưa trao cho Chúa, thì nó là mối ngăn trở trong đời sống của quí vị! Nó trì kéo quí vị lại không trở thành mọi sự mà quí vị có thể trở thành cho Chúa. Không những nó trì kéo quí vị lại, mà nó còn tác động nhiều người ở chung quanh quí vị nữa đấy! Nó tác động vào gia đình của quí vị. Nó tác động vào hội thánh của quí vị. Nó tác động mọi sự mà quí vị đụng đến trong cuộc sống và mọi sự chạm đến quí vị.
+ Tội lỗi nào quí vị từ chối không chịu từ bỏ đối với ân điển của Đức Chúa Trời là cây gậy khô đét đang ở trong tay của quí vị; song khi quí vị dâng nó cho Đức Chúa Trời trong sự xưng tội và ăn năn, nó trở thành cơ hội cho Ngài để bày tỏ ra ân sũng của Ngài, sự tha thứ của Ngài và sự phục hồi của Ngài.
+ Sự cay đắng đối với sai lầm trong quá khứ mà quí vị cảm thấy quí vị đã gánh chịu là cây gậy khô đét đang ở trong tay của quí vị; song khi quí vị trao thứ ấy cho Đức Chúa Trời, Ngài có quyền giải phóng quí vị ra khỏi vòng nô lệ mà quí vị đang kẹt ở trong đó rồi phục hồi quí vị lại nơi chốn phước hạnh.
+ Tâm thần tiêu cực mà quí vị đang có khiến cho quí vị trông mong sự tồi tệ nơi mọi người và mọi thứ là cây gậy khô đét đang ở trong tay của quí vị; song khi quí vị đem cây gậy ấy đến với Chúa, Ngài có quyền bạn cho quí vị nhận thức của Ngài về con người và các sự cố. Ngài có quyền đem quí vị ra khỏi vòng nô lệ.
+  Sự buồn rầu mà quí vị đã để cho nó nắn đúc đời sống của quí vị và cướp mất sự vui mừng của quí vị là cây gậy khô đét đang ở trong tay của quí vị; nhưng hãy trao nó cho Đức Chúa Trời thì Ngài sẽ dạy cho quí vị biết rằng Ngài có một mục đích thậm chí trong nỗi đau của quí vị, Ngài sẽ dạy cho quí vị biết lẽ thật của Rôma 8:28.
+ Khả năng mà quí vị đang có đến nỗi quí vị tự hào có thể trở thành cây gậy khô đét ở trong tay của quí vị; nhưng khi khả năng ấy được trao phó cho Chúa, nó trở thành ống dẫn phước hạnh nhơn đó Ngài toàn quyền sử dụng đời sống của quí vị theo những phương thức lớn lao hơn.
+ Những thành tựu kia trong quá khứ mà quí vị luôn nhìn đến là cây gậy khô đét ở trong tay của quí vị; nhưng khi quí vị trao chúng cho Chúa, Ngài sẽ giúp cho quí vị nhìn thấy Ngài còn có những việc lớn lao hơn trong tương lai của quí vị.
+ Tôi đang cố gắng trình bày để chúng ta hiểu rằng mọi sự chúng ta đang có trong tay của mình, một là gánh nặng hay là ơn phước đều nương vào những gì chúng ta đang làm với nó. Khi chúng ta bám víu vào nó, thì nó là một nan đề. Khi chúng ta trao nó cho Chúa, Ngài có quyền phóng mọi ưu thế của nó ra thành phước hạnh cho đời sống của chúng ta.
        Mọi sự tôi đang có trong tay mình có thể làm ngăn trở đời sống tôi, sự tôi đồng đi với Đức Chúa Trời, gia đình, hội thánh của tôi, nếu những thứ đó chưa được trao cho quyền cai quản tối thượng của Đức Chúa Trời Toàn Năng.
+ Đôi khi chúng ta tự hỏi tại sao Đức Chúa Trời không vận hành trong hội thánh và giải cứu nhiều linh hồn như chúng ta nghĩ Ngài có thể làm. Có thể lắm một số người ở đây, giống như Môise, đang cầm trong tay mình những cây gậy khô đét cần phải đem trình dâng cho Chúa. Có thể lắm ai đó ở đây đang sống như Acan, Giôsuê 7, có tội lỗi được vùi sâu trong chúng ta cần phải được phơi ra và xử lý với.

Phần kết luận: Môise đã trèo lên ngọn núi ngày ấy với một cây gậy khô đét. Ông đang mang theo cây gậy khô đét ấy trong 40 năm. Trong suốt thời gian đó, ông đã sử dụng cây gậy ấy, song cây gậy ấy cũng đã sử dụng Môise nữa kìa.
        Cây gậy ấy đã xác định ông. Cây gậy ấy đã cai quản đời sống ông. Cây gậy ấy đã nói: Rốt lại ngươi chỉ là gã chăn chiên lo giữ bầy của người khác mà thôi. Cây gậy ấy là một nan đề cho Môise và ông chớ hề nhận biết như thế. Ông đã tin rằng đấy là một phần không thể thiếu của ông trong cuộc sống và trong công việc. Môise không hề biết, cho tới chừng ông trao cây gậy ấy cho Đức Chúa Trời, là cây gậy ông đang cầm trong tay là chìa khoá cho quyền phép của Đức Chúa Trời trong đời sống của ông.
        Môise đã trao cây gậy mà ông mang theo ngày ấy cho Chúa. Khi ông đã trao nó rồi, ông được giải thoát ra khỏi quyền lực của nó. Khi ông trao rồi, nó thôi không có quyền trên ông nữa. Khi ông đã trao, nó trở thành quyền phép của Đức Chúa Trời trong đời sống của ông.
        Trong tay ngươi cầm vật chí? quí vị đang mang theo thứ chi hôm nay? Thứ chi đang cầm quyền trên quí vị vậy? Thứ chi quí vị đang nắm giữ, nó đang trì kéo quí vị lại và giữ không cho quí vị thôi không trở thành mọi sự mà Đức Chúa Trời đã cứu bạn để trở thành?
        Có tội lỗi nào cần phải được bày ra không? Có sự kiện nào từ quá khứ, tổn thương nào, đau buồn nào, cay đắng nào, đang ngăn trở quí vị hôm nay không? Có lãnh vực nào trong cuộc sống mà ở đó quí vị cảm thấy mình đã đạt tới rồi không? Có ta-lâng hay khả năng nào đang đầy dẫy quí vị với sự kiêu ngạo không? Có điều chi trong cuộc sống đang trì kéo quí vị không? Có thứ chi nơi quí vị đang trì kéo gia đình và hội thánh của quí vị không?
        Hãy nhìn vào cuộc sống và xem coi quí vị đang cầm thứ chi đó. Quí vị có thể cầm lấy nó trong tay mình, song nó đang thống trị và cai quản đời sống của quí vị. Đây là cơ hội cho quí vị được thoát ra khỏi sức lôi kéo và ảnh hưởng của nó. Hãy quăng nó xuống rồi để cho Đức Chúa Trời bắt lấy nó. Khi quí vị cầm giữ nó, nó là một sự ngăn trở. Khi quí vị trao nó cho Ngài, nó liền trở thành một vốn quí thuộc linh ngay!
        Cuộc sống, một là cây gậy khô đét hoặc là một Cứu Chúa đầy năng quyền. Điều nào là thật trong đời sống của quí vị và của tôi sẽ được quyết định bởi tầm cỡ chúng ta bằng lòng đặt nó vào trong tay của Ngài. Hãy đem thứ chi quí vị đang có trong tay rồi quăng nó xuống trước mặt Ngài. Hãy để Ngài nắm lấy sự ngăn trở kia rồi đổi nó thành một công cụ cho sự vinh hiển của Ngài.



Thứ Tư, 31 tháng 7, 2013

Bài 3: Xuất Êdíptô ký 3:1-12: "Giải Đáp Của Đức Chúa Trời Cho Lời Bào Chữa Của Con Người"


Xuất Êdíptô ký 3:1-12
GIẢI ĐÁP CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI
CHO LỜI BÀO CHỮA CỦA CON NGƯỜI
Phần giới thiệu: Hãy hình dung bạn là Đức Chúa Trời trong một phút thôi. Bạn là Đấng Tạo Hoá của vũ trụ và bạn có đủ quyền phép ở bên trong mình. Được rồi đó, dân sự của bạn đang bị cầm như hạng nô lệ kìa và thời điểm đã đến để giải cứu họ. Bạn sẽ chọn ai để làm công tác lớn lao nầy? Có lẽ bạn sẽ gửi đến một cấp lãnh đạo quân sự tài ba? Sẽ ra sao nếu gửi đến một nhà chính trị lỗi lạc? Có thể bạn sẽ gửi đến một nhà diễn thuyết thật hay; một người có thể đưa ra những bài diễn văn nức lòng sẽ bắt lấy tấm lòng của loài người. Nếu bạn có dân số của thế giới theo ý của bạn, bạn sẽ gửi Môise đến chăng? Có lẽ là không! Rốt lại, ông đã 80 tuổi rồi. Ông là một kẻ trốn chạy công lý, người ta muốn bắt giữ ông vì tội giết người trong xứ Aicập, tại chính địa điểm mà bạn muốn sai ông ấy đến! Phải, ông có học vấn rất cao, nhưng cách đó 40 năm kìa. Phải, ông có mối quan hệ tốt với các mắc xích chính trị vào thời ấy, song cũng lỗi thời quá rồi đấy. Tuy nhiên, khi đã đến lúc cho Đức Chúa Trời phải sai đấng cứu tinh đến với dân Israel, đây mới là người mà Ngài đã chọn cho phần việc. Đối với chúng ta là con người, việc ấy chẳng có ý nghĩa gì cả, nhưng đối với Đức Chúa Trời bấy nhiêu là đủ cho một công trình lớn lao rồi.
            Trong khi bạn suy nghĩ về sự việc nầy tối nay, nhai mái về công việc nầy cũng là tốt thôi. Chúng ta đang sống ở giữa một thế giới sẽ đi thẳng đến địa ngục. Hạng người đang sống hư mất mỗi ngày và cần được với tới với sức điệp của Đức Chúa Jêsus Christ ở chung quanh chúng ta. Nếu bạn là Đức Chúa Trời, bạn sẽ sai ai đến với họ đây? Bạn há không dấy lên một loại siêu thánh đồ sao? Có thể bạn sẽ tấn phong một vài thiên sứ để lo liệu cho phần việc được mỹ mãn. Nhưng, chắc chắn bạn sẽ không gửi một tốp tội nhân già dặn được cứu bởi ân điển đến nói cho hạng tội nhân già dặn kia về ân điển nọ. Tại sao chứ, nếu chúng ta là Đức Chúa Trời, chúng ta sẽ muốn loại đầu óc sáng láng nhất và những cá nhân tài ba nhất mà chúng ta có thể nắm bắt được. Tuy nhiên, khi Đức Chúa Trời chọn với tới thế giới nầy cho chính mình Ngài, Ngài đã nhìn quanh rồi quyết định rằng hạng tội nhân đã được cứu trở thành ứng viên tốt nhứt cho công việc của Ngài.
            Ngài đã không đổi ý của mình! Ngài đã cứu từng người một trong chúng ta để trở thành những người giúp việc cho sự vinh hiển của Ngài, Êphêsô 2:10, Giacơ 2:18. Nhưng, khi sự nhìn biết đó đến với chúng ta, chúng ta bắt đầu trình ra những lời bào chữa. Chúng ta ra sức và tìm từng lý do ở dưới mặt trời tại sao chúng ta không thể là nhân vật là Ngài mong muốn cho phần việc. Đây là nan đề của Môise, và khi chúng ta nhìn vào cách vận dụng của Đức Giêhôva  vào những lời bào chữa của Môise, chúng ta thấy rằng Ngài cũng đã vận dụng rất khéo léo những lời bào chữa của chúng ta nữa đấy. Trong 2 chương nầy, có một sự khích lệ rất phong phú dành cho Cơ đốc nhân nào muốn phục vụ Đức Chúa Trời nhưng cảm thấy không có khả năng. Chúng ta hãy nghiên cứu những việc nầy với nhau và hãy để ý Giải Đáp Của Đức Chúa Trời Cho Lời Bào Chữa Của Con Người.

I. LỜI BÀO CHỮA CHO TÌNH TRẠNG KHÔNG CÓ KHẢ NĂNG  (3:1-12)
A. (câu 11) Mối quan tâm đầu tiên của Môise, ấy là "chẳng ra gì hết rồi vì lẽ đó không đủ tư cách đến gặp Pharaôn đòi thả dân sự của Đức Giêhôva”. (Minh hoạ: Nhiều người trong Hội thánh đều cảm thấy theo cùng cách đó! Chúng ta cảm thấy rằng chúng ta không đủ tư cách như người khác, hay chúng ta không có khả năng để đảm nhận công việc cách thích ứng. Tuy nhiên, trong sự vội vã chịu thua trước khi chúng ta bắt tay khởi sự, chúng ta quên phứt một lẽ thật quan trọng – Đức Chúa Trời đã chọn chúng ta! Khi nói chúng ta không có khả năng đảm đương công việc là nói rằng Đức Chúa Trời không biết những gì Ngài đang làm! Rốt lại, ai hiểu biết rõ nhất đây, bạn hay Đức Chúa Trời?)
B. (câu 12) Đáp ứng của Đức Chúa Trời với Môise, và với chúng ta, là đưa ra một cặp lời hứa quí báu. Thứ nhứt, Ngài bảo Môise: "Ta sẽ đi cùng ngươi". Đây là lời hứa về sự hiện diện của Ngài. Thứ hai, Ngài phán: "Sau khi ngươi hoàn thành những gì ta sai ngươi làm, ta sẽ gặp ngươi tại đây". Đây là lời hứa nói tới một sự tái hiệp thật vinh hiển vào một ngày nào đó.
C. Với những lẽ thật nầy trong trí, phần ứng dụng có thể áp dụng cho đời sống chúng ta hôm nay.
1. Nếu Đức Chúa Trời kêu gọi chúng ta, Ngài đã làm vậy với đầy đủ hiểu biết về tình trạng và sự bất khả của chúng ta. (Minh hoạ: Ngài biết bạn rất rõ – Thi thiên 103:14!)
2. Nếu Đức Chúa Trời kêu gọi chúng ta, Ngài biết chúng ta có thể hoàn thành công việc nhờ quyền phép của Ngài, Philíp 4:13. (Minh hoạ: Ngài biết sự cuối cùng từ lúc bắt đầu!)
3. Khi Ngài sai phái chúng ta lo liệu công việc của Ngài, Ngài không hề sai chúng ta ra đi một mình – Mathiơ 28:20; Hêbơrơ 13:5; Giăng 14:16-18; Giăng 16:13.
4. Sau khi công việc đã kết thúc, Ngài sẽ nhóm chúng ta lại cùng chính mình Ngài ở chỗ chúng ta sẽ kinh nghiệm sự hiện diện vĩ đại của Ngài trong cõi đời đời – Giăng 14:3; Khải huyền 22:3.
D. Nếu lời bào chữa của bạn là lời bào chữa về tình trạng không có khả năng, khi ấy hãy gửi tư tưởng ấy quay trở lại địa ngục là chỗ mà nó phát ra! Trong lòng của bạn, bạn thấy không có khả năng về một việc gì đó tin kính và nhơn đức, song nhờ vào quyền phép của Đức Chúa Trời, bạn có thể làm một việc quan trọng! (Minh hoạ: Ghiđêôn và nhóm nhỏ của ông – Họ mạnh mẽ đang khi họ yếu đuối – Các Quan Xét 7, y như sứ đồ Phaolô vậy – II Côrinhtô 12:9-10).

II. LỜI BÀO CHỮA VỀ TÌNH TRẠNG BẤT XỨNG (3:13-22)
A. Sau khi trình với Đức Chúa Trời về tình trạng không có khả năng của mình, Môise chuyển sang nói về tình trạng bất xứng của ông. Trong mấy câu nầy, Môise đang thưa với Chúa: "Tôi chỉ chưa biết đủ về Ngài là ai đấy thôi!"
(Minh hoạ: Có nhiều người sống khuôn khổ y như Môise tối nay. Không những chúng ta cảm thấy mình không có khả năng phục vụ Chúa như chúng ta đáng phải có, chúng ta cũng cảm thấy rằng chúng ta chỉ là bất xứng, không cứ cách nào đó, chúng ta chỉ không biết đủ về Đức Chúa Trời, về Lời của Ngài, v.v…, để đảm đương công việc).
B. Đáp ứng của Đức Chúa Trời với Môise là nhắc cho ông nhớ rằng Ngài là Đấng "TA LÀ!" Trong khi Môise có thể là bất xứng, Đức Chúa Trời là Đấng kêu gọi và trang bị cho ông nhất định không phải là bất xứng! Đức Chúa Trời như đang phán với Môise, "Chỉ hãy làm theo y như ta phán dạy, và ta sẽ tỏ cho ngươi thấy Ta là Đấng mà ngươi cần đến".
(Minh hoạ: Đây là cách mà Chúa đang vận hành trong đời sống của chúng ta. Ngài dẫn chúng ta đi theo Ngài bởi đức tin và chúng ta biết rất ít về Ngài và mọi đường lối của Ngài, nhưng khi nhu cầu phát sinh, Đức Chúa Trời tự minh chứng về Ngài là xứng đáng và thành tín với từng thách thức. Danh cả thể của Ngài, TA LÀ, trở thành câu nói chỉ ra sự thực và công khai kết thúc mọi chuyện. Trong 2 từ đó, Đức Chúa Trời nói cho chúng ta biết rằng Ngài là thân vị mà chúng ta cần đến Ngài ở từng giây phút trong đời sống của chúng ta. Không có một tình huống nào Đức Chúa Trời không có giải pháp xử lý khi bạn thấy mình ở trong đó. Ngài có quyền và Ngài vùa giúp chúng ta khi chúng ta nếm trải cuộc sống!)
C. Bước theo Chúa bởi đức tin thường là một vấn đề đáng lo sợ. Khi chúng ta nhìn vào tầm cở của phần việc rồi sánh mọi khả năng của mình với nó, chúng ta thường thấy mình thiếu những gì có cần cho sự thành công hiểu nhiên. Dầu vậy, khi hình dung ra mọi việc nầy, chúng ta luôn luôn loại trừ Đức Chúa Trời ra khỏi mọi sự ví sánh của mình! Khi Đức Chúa Trời dính dáng vào, 2 + 2 không nhất thiết phải là 4!
D. Đừng bao giờ để cho việc thiếu học vấn, thiếu tiền bạc, thiếu năng khiếu hay bất cứ thứ chi khác ngăn bạn không trở thành mọi sự mà Đức Chúa Trời muốn bạn phải trở thành. Mặc dù bạn không thể nhìn thấy nơi bản thân mình những tài nguyên có cần, chỉ hãy trung tín vâng theo Ngài là Đấng đã kêu gọi bạn và đặt để bạn vào công việc của Ngài. Trên hết mọi sự, khi bạn lượng sức mình nghịch lại với phần việc hãy luôn nhớ đánh giá Ngài là Đấng cao cả hơn mọi người khác và các chướng ngại, Êphêsô 3:20!
E. Có lẽ Nôê không cảm thấy xứng đáng bên cạnh Chiếc Tàu kia. David đã cảm thấy nhỏ bé khi đứng gần Gôliát. Ba bạn Hêbơrơ có lẽ đã cảm thấy xứng đáng nghịch lại cái lò lửa hực kia. Đaniên trông bất xứng bên cạnh cái hang sư tử kia. Xuyên suốt Kinh thánh, dân sự của Đức Chúa Trời đã bị đặt đối mặt với những chướng ngại nghịch lại với khả năng họ vốn có và đã cảm thấy bất xứng, song với quyền phép của Đức Chúa Trời đang vận hành qua họ, họ đã có khả năng để thắng hơn hết thảy mọi chướng ngại đó. Nếu Đức Chúa Trời làm việc ấy cho họ, Ngài sẽ làm việc ấy cho bạn nữa đấy! Ngài chẳng thiên vị một ai hết – Rôma 2:11.
III. LỜI BÀO CHỮA VỀ SỰ YẾU KÉM (4:1-9)
A. Sau khi Đức Giêhôva xử lý hết thảy những bào chữa kia của Môise, Môise quyết định rằng nếu ông nói cho dân sự biết rằng ông đã có một cuộc gặp gỡ riêng tư với chính mình Đức Chúa Trời, họ sẽ quyết định rằng Môise đang nói dối. Nói khác đi, không một ai chịu tin những điều ông đang nói với họ.
(Minh hoạ: Nhiều tín hữu cảm thấy chính xác vấn đề nầy nhằm thời điểm lo sợ phục vụ Chúa. Nhiều người dường như có ấn tượng người khác sẽ nghĩ họ điên khi họ bắt đầu nói tới mối quan hệ riêng tư với Đức Chúa Jêsus Christ, hoặc họ thưa với Đức Chúa Trời và Ngài đáp trả. Sự thực là, chúng ta thường cảm thấy mình yếu kém hơn thế giới ở chung quanh chúng ta. Chúng ta đã có biến cố kỳ diệu, làm thay đổi đời sống như thế nầy và chúng ta dám chắc rằng họ sẽ chẳng bao giờ tin chúng ta, khi chúng ta nói cho họ biết về việc ấy).
B. Đáp ứng của Đức Chúa Trời với Môise là khiến cho ông nhìn biết rằng khi Chúa dấn thân vào hành động và qua ông, chắc chắn câu chuyện của Môise có thật thể nào thì trong đầu óc của con người ta cũng y như thế! Thực vậy, Đức Chúa Trời mở ra trong câu 9 cho thấy rằng bất luận phái phê bình có nói gì đi nữa, Ngài luôn làm việc qua Môise cho tới chừng họ dám chắc rằng câu chuyện của ông vốn là thực!
(Minh hoạ: Điều nầy cũng rất thực trong đời sống của con cái Đức Chúa Trời nữa. Khi Chúa đến với quyền phép cứu rỗi, Ngài cũng đến với quyền phép làm thay đổi đời sống. Không một đời sống nào có thể bị chạm đến bởi ơn cứu rỗi có trong Đức Chúa Jêsus Christ mà vẫn khư khư như vậy đâu! Ngài sẽ tái tạo tân tín hữu theo ảnh tượng của Ngài, II Côrinhtô 5:17. Như vậy, không nên nói rằng sẽ chẳng có sai sót đâu. Tuy nhiên, con cái của Đức Chúa Trời nhất định sẽ được biến đổi).
C. Chúng ta không thiên vị với ai tối nay! Thực vậy, chúng ta là con cái của Đức Chúa Trời hằng sống được mua lấy những hai lần. Điều đó khiến cho chúng ta trở thành hạng công dân trang trọng. Vì lẽ đó, chúng ta hãy nhường cho Chúa quyền vận hành trong đời sống của chúng ta. Chúng ta hãy dâng cho Ngài gian phòng để làm việc với chúng ta hầu cho thế giới hư mất nầy sẽ nhìn thấy rằng có quyền ở trong Huyết, rằng Chúa Jêsus vẫn còn giải cứu linh hồn, và cũng có niềm hy vọng dành cho linh hồn họ nữa.
  
IV  LỜI BÀO CHỮA CHO TÍNH KHÔNG KIÊN QUYẾT (4:10-17)
A. Trong nổ lực cuối cùng để tránh né cái ách mà Đức Chúa Trời dự trù cho ông, Môise kháng cự cho thấy ông là người chẳng có giọng nói tốt. Có thể là Môise hay suy nghĩ và vì lẽ đó phản ứng chậm chạp, hay có thể là ông đang nói lắp. Vô luận là yếu kém như thế nào đi nữa, Môise tìm cách sử dụng nó như lời bào chữa để không làm theo ý muốn của Đức Chúa Trời.
(Minh hoạ: Phần nhiều người trong vòng con cái của Đức Chúa Trời đều đang thể hiện y như Môise. Họ nhắm vào chỗ thiếu học vấn, khuyết tật theo phần xác, tuổi tác, thu nhập của họ…, bạn kể điều đó ra đi, trong một nổ lực hòng ở ngoài công trường của Chúa. Thực vậy, đây chẳng phải là lời bào chữa hợp pháp cho việc không phục vụ Chúa. Chẳng hợp lẽ chút nào hết! Bất luận bạn đang trình ra việc gì, Đức Chúa Trời vốn biết rõ sự ấy trước khi Ngài chọn bạn cho công việc của Ngài. Vì vậy, bổn phận của chúng ta là phải phục theo bàn tay của Ngài và để cho Ngài trị vì tự do trên đời sống của chúng ta).
B. Đáp ứng của Đức Chúa Trời với Môise, ấy là Ngài đã dựng nên miệng của loài người và Ngài dựng nên lý trí của con người, và Ngài có quyền ban cho con người những gì Ngài có cần đến việc ấy! (Chú ý nổ lực của Môise hòng gạt bỏ Đức Chúa Trời – câu 13, ở chỗ nầy Đức Chúa Trời nổi giận và hứa với Môise một đấng giúp đỡ. Ngài sẽ sai Arôn là anh của ông đến đi kèm trong vai trò một phát ngôn viên. Nhưng, quả là hợp lẽ khi để ý thấy rằng Arôn luôn luôn dẫn dắt dân sự sa vào tội lỗi – Con bò con vàng và trong việc nói nghịch cùng Môise vì cớ vợ của ông ta).
(Minh hoạ: Bạn và tôi chẳng cần gì phải lo sợ về việc không được Chúa sử dụng. Bạn và tôi không cần phải lo sợ về việc được ơn Chúa trọng dụng. Ngài vẫn là Đức Chúa Trời, và Ngài có thể sử dụng họ và Ngài có quyền nắm lấy những ai mà Ngài đã cứu rồi lầm đầy lý trí và môi miệng của họ. vì sự vinh hiển của Ngài – Luca 12:11).
(Minh hoạ: Chúng ta cũng được ban cho một đấng cứu giúp trong thân vị của Đức Thánh Linh! Ngài từng ở cùng chúng ta và sẽ dạy dỗ chúng ta những gì chúng ta cần phải biết trong linh trình – Giăng 16:15. Tuy nhiên, không giống như Arôn, Ngài sẽ không hề dẫn dắt chúng ta vào trong chỗ bối rối. Chương trình của Ngài là vùa giúp chúng ta dọc theo linh trình hầu cho chúng ta có thể trở thành hạng Cơ đốc nhân tốt đẹp, chúng ta đáng phải trở thành hạng Cơ đốc nhân tốt nhứt vì sự vinh hiển của Chúa).
C. Nếu lời bào chữa của bạn là yếu kém tối nay, thế thì hãy gạt bỏ tư tưởng ấy đi. Đức Chúa Trời đã sử dụng một con lừa để nói với Balaam, Ngài đã sử dụng con gà trống để nói với Phierơ, Ngài đã sử dụng một cái lốt chiên để phán với Ghiđêôn và Ngài có thể sử dụng bạn đấy. Mọi sự Ngài thắc mắc, ấy là bạn có sẵn sàng chưa và bạn có khả năng được sử dụng đấy.
  
Phần kết luận: Đối với tôi, bất chấp những lời bào chữa mà con người đưa ra để không làm theo ý muốn của Đức Chúa Trời, Đức Chúa Trời luôn luôn có một câu trả lời. Đây là dòng sau cùng. Nếu bạn có quên điều chi khác, thì hãy nhớ điều nầy: Đức Chúa Trời muốn sử dụng BẠN đấy. Ngài đã cứu bạn bởi ân điển của Ngài và Ngài đã làm một việc gì đó từ đời sống của bạn. Giờ đây, Ngài muốn chỉ cho bạn thấy một thế giới hư mất đang dãy chết. Việc tốt nhứt bạn và tôi có thể làm là ném bỏ đi mọi lời bào chữa rồi hãy nhìn biết rằng Đức Chúa Trời có khả năng ở chỗ chúng ta không có khả năng. Ao ước của tấm lòng chúng ta sẽ và đáng phải là phục vụ Ngài với mọi giá, bất chấp những gì Ngài yêu cầu từ đời sống của chúng ta. Rốt lại, Ngài ban cho mọi sự thuộc về Ngài, và Ngài chẳng đòi hỏi gì từ chúng ta. Bạn có bằng lòng đến với Ngài tối nay rồi dấn thân vào không? Bạn có bằng lòng nói: "Chúa ơi, có con đây, xin hãy sai con", như Êsai đã nói không? Nếu vậy, trạm tuyển dụng việc làm đang rộng mở ngay bây giờ đây. Mọi sự tôi sẽ nói là những gì Môise sẽ nói với bạn nếu ông ấy có mặt ở đây. Ông ấy sẽ nói: "Hỡi Hội Thánh, quí vị có thể bàn bạc với Chúa cho tới chừng xanh cả mặt, nhưng Ngài sẽ có đường lối của Ngài. Quí vị nên bước đi ở dưới ơn phước của Ngài hơn là ở dưới lằn roi của Ngài".